Kirio’s thought on JLaw’s birthday and their 1 month aniversary

Cre: http://hanminjae.wordpress.com/2012/12/13/lac-lac-bai-viet-dau-tien/

 

 

33812_173750205989538_173748075989751_433221_7688689_n

08/05/19

 

Ta thích hắn.

Lời lẽ vô tình, cử chỉ thô lỗ. Dễ nổi cáu, lại thực chán ghét nữ sinh.

Nhưng rồi có một ngày, hắn lại thay đổi.

Những lời ở phía trên, là hiểu biết của ta đối với hắn qua những tháng ngày chung sống.

Sở dĩ ta nói có một ngày hắn lại thay đổi, đó là vì cuộc sống của chúng ta trôi qua thật hạnh phúc, khiến ta có cảm giác rõ ràng hắn đã không còn là hắn của trước kia nữa…

Đã từng gặp bàng hoàng, từng trải qua thất vọng, từng thất bại với ảo mộng của tình yêu, nhưng mọi việc rồi cũng phai nhạt giống mưa rơi, cũng tan thành mây khói, cũng mất đi mục đích truy tìm.

Ta chỉ muốn nói, ta thích hắn, hắn đối với ta thật sự rất, rất tốt. Những tháng ngày cùng hắn bên nhau, ta không có lúc nào là không cảm nhận được vô vàn hạnh phúc cùng cảm động.

Nhớ rõ ngày ấy, hắn nấu cơm cho ta, bà nội nói, hắn chưa từng vì ai khác mà làm thế.

Nhớ rõ ngày ấy, vì chọc ta bất mãn, hắn nhỏ nhẹ tiến đến cạnh ta đang hờn dỗi trên sô pha mà an ủi: “Bảo bối, đi chơi đi, ta không phải không muốn cho ngươi đi, mà là quá mệt mỏi, không muốn đi.”

Nhớ rõ ngày ấy, hắn sắm cho ta thật nhiều đồ, về sau nhìn lại chi phiếu thì thấy đã xài hết 800 nguyên*,  hắn chỉ thở dài nói mình nguyện ý, giờ phút này lòng ta lại nhói đau.

Nhớ rõ ngày ấy, hắn nói với ta: “Bảo bối, ngươi biết không, ta chính là kẻ ăn nói vô tình nhất thế giới.” Ta cười cười bảo hiểu được.

Nhớ lại vốn đã không còn trọng yếu. Quan trọng nhất, là chúng ta yêu nhau. Yêu đối phương thật sâu, sẽ không vì nhớ lại mà buông tha lẫn nhau.

Trong phim 《 A cam chính truyện 》 đã từng có một câu nói thế này: “Cuộc sống tựa như một hộp chocolate, ngươi vĩnh viễn cũng không biết được chính mình đã chọn lấy mùi vị gì.” Ta nghĩ, ta nếm được hương vị của tình yêu.

Vốn đã không còn là đứa trẻ ngây ngô trong kí ức thuở nào, ta cuộn mình trong một góc tĩnh lặng xa xăm, mặc kệ thế giới có quay cuồng điên đảo cỡ nào trên bước tiến thảm hại của nó, không màng tham dự. Đời người như con lộ, phải từ chốn hoang vu mà tiến ra nơi phồn hoa viễn cảnh*.

Điểm đáng buồn chính là, để đến được chốn phồn hoa viễn cảnh đó, chúng ta phải dùng cả đời để trả giá, hơn nữa, còn không biết có thể trả bao xa*.

Một ngày nghe được, ba mẹ sẽ tái hôn, ta lại không biết mình nên vui hay nên buồn, ta hỏi người mình thích, ta nên làm thế nào bây giờ. Hắn nói với ta: “Trước kia, ta thật sợ hãi cha mẹ sẽ tái hôn.” Ta cũng sẽ sợ hãi giống vậy sao? Ngươi đã từng âm thầm cầu nguyện thật nhiều đêm, hy vọng chúa trời có thể ban cho mình một gia đình ấm áp, một mái nhà an toàn không tranh chấp sao? Hóa ra ta vẫn luôn là một kẻ tự mâu thuẫn.

Ký ức về cha mẹ, phát sinh vào một đêm mùa hạ rét lạnh năm lên tám, tiết trời se se lạnh, mây mù run rẩy chập chờn, bao phủ cái thế giới thật khắc nghiệt, khắc nghiệt… nơi không dung trứ cho những giọt nước mắt khóc than này.

Quyết định thế này, ý nghĩa ở nơi đâu?

Thế giới mang thật nhiều bi thương và trắc trở, nhiều lắm, nhưng nếu chúng ta chọn lựa cuộc sống bình thản ở một góc xa xăm, lại không gì có thể tổn hại. Nhân gian không phải là thiên đường, cũng không phải địa ngục, tận thế vẫn thật xa, chỉ có lựa chọn như thế mới có thể duy trì thế giới của riêng mình…

Tấm lòng thật tốt đẹp, thật đơn thuần, nhưng cũng thật đáng tiếc, vì không có cách nào hưởng thụ.

Hôm nay là sinh nhật của người mình thích, đối với ta mà nói đó cũng là một ngày rất quan trọng. Nó chính là ngày đánh dấu một tháng chúng ta quen nhau, là ngày mà ta ưng thuận hắn, là ngày mà chúng ta đã thề non hẹn biển, là ngày mà chúng ta…

Ta cũng không biết nên tiếp tục bài viết này ra sao nữa, nên sẽ đơn giản xem nó như ghi chú mà tiếp tục, ghi lại cuộc sống hạnh phúc của ta và J.

Đêm qua, bỗng dưng nằm mộng.

Mộng ta cùng với J nắm tay nhau đứng ở trước mặt Ike*, ta nói với Ike: “Đã từng, đã từng không ngừng nhớ đến ngươi, trong lòng vẫn luôn áy náy thật sâu. Hiện giờ, ta lại muốn ở bên cạnh người mà ta thật sự yêu thương, ta đã không còn là một tiểu hài tử không biết yêu là gì nữa, ta trưởng thành, ta nhận ra rất nhiều điều, cũng đã sai lầm thật nhiều. Hiện giờ ta muốn cùng ngươi nói lời tạm biệt, chúng ta sẽ không bao giờ… gặp nhau nữa.”

Ở trong mơ, ta cố gắng vứt bỏ đoạn hồi ức này, lại phát hiện nó đã sớm hoen ố* như một khúc phim xưa cũ…

「終」

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s