JLaw’s Father

Cre:  http://hanminjae.wordpress.com/2012/12/13/ha-ha-%E3%80%8A-about-my-father-ii-%E3%80%8B/

11bf0cc02fcg213

Cha ta là người Đông Bắc. Ta không rõ cuộc sống của hắn thế nào, cũng không buồn bận tâm hỏi han công việc của hắn ra sao, lại không tiện cùng hắn đề cập về vấn đề tình cảm, nói gì đến hiểu biết tâm tình. Thậm chí đến giờ ta vẫn không tài nào nhớ nổi sinh nhật của hắn, chỉ nhớ đại khái hắn sinh ra vào tháng chín ở một thị trấn nhỏ, mười hai tuổi mất mẹ, dựa dẫm vào ca ca tẩu tẩu nuôi nấng lớn lên, đến tuổi thành niên thì bắt đầu công tác, cuộc sống cùng đại đa số thanh niên trai tráng thời ấy cũng tương đối giống nhau… Cống hiến tổ quốc, cưới vợ sinh con, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, nỗ lực cầu tiến, lăn lộn thương trường*, tình cảm thất thường, ba chìm bảy nổi…

Hiện nay hắn đã cập kê ngũ tuần, đã không hề là trai trẻ… là thân nhân duy nhất của ta trên cõi đời này. Ta thường sợ hãi cái khái niệm năm tháng sẽ cướp đi mối liên hệ giữa ta và hắn, là thân nhân vốn lại không thường gặp gỡ, thậm chí cũng không dám nghĩ đến, rồi lại kìm lòng không đặng liên tưởng có một ngày hắn rốt cuộc cũng sẽ rời bỏ ta… Đó chính là thời khắc ta sẽ phải tự mình gánh vác, xông pha giữa đất trời… Bất kể là cay đắng hay ngọt bùi đều không thể mỗi khi trái gió trở trời lại rút lui cước bộ, bởi vì ta đã mất đi cánh tay kiên cường vẫn luôn chống đỡ cho sự yếu ớt của mình… Nhưng đó cũng không phải là điều khổ sở nhất, đau khổ nhất chính là khi đó ta nhất định sẽ nghĩ đến hắn, nhớ đến sự hiện hữu của hắn, sẽ luôn thể nhớ đến chính mình đã có lúc từng được người khác chở che.

Từ lần trước nhân dịp cảm tạ cùng nhớ nhung mà viết 《about. . . my father》 cũng đã hai năm, hai năm nay chúng ta vẫn liên lạc đều đặn qua điện thoại, lại chưa từng có cơ hội gặp mặt lẫn nhau. Mấy lần tết nhất cha réo ta không đi đâu thì hãy về nhà, ta lại luôn tìm chút lý do viện cớ mà chuồn thẳng…

Đều không phải vì ta không muốn nhìn thấy bóng dáng của hắn, hay không muốn nghe hắn liên tục cằn nhằn, hoặc không biết quý trọng cơ hội đoàn tụ gia đình… Chính là lúc ta rời nhà đi học trung cấp ngày đó, ở trên tàu nhìn chằm chằm đồng ruộng lướt như bay ngoài cửa sổ… liền âm thầm tự nhủ từ nay về sau mình không có nhà! Ta nguyện mái nhà nơi chính mình từng cư trú từ nay về sau có thể yên bình hơn một chút, không cần tiếp tục cãi cọ, giả như có ầm ĩ ít ra cũng không phải vì ta mà ầm ĩ. Mà ta sau này sẽ có được thứ mà những đứa nhỏ khác không có, tự do cùng yên bình, vì thế ta tự biết mình may mắn!

Thực tế khi ấy coi như cũng thật sự may mắn… lúc đó còn nhỏ chưa đủ khả năng lãnh ngộ chân lý —– “Khát vọng lớn nhất của con người chính là tự do, bởi vì một giây trước khi có được tự do, tự do là cái gì rốt cuộc ngươi đều không rõ”.

~

Lúc nhỏ ta chính là một thối tiểu quỷ phá phách không hiểu chuyện, chuyện hoang đường cỡ nào cũng đã từng làm quá. Hiển nhiên, chọc ổ chó có ngày sẽ bị chó cắn, lúc đó cũng chỉ có thể cầu cha ta tới giải vây, nhưng ta không hối hận… Bởi vì ta biết lúc bé không ngỗ ngược lớn lên sẽ càng không chín chắn, có lẽ bây giờ sẽ lại càng không thể ý thức được mình yêu phụ thân mãnh liệt đến như vậy. Dù rằng ta vốn không có năng lực bày tỏ tình cảm sâu đậm của mình dành cho hắn…

Nhớ rõ chuyện xảy ra chỉ mấy năm về trước, lúc ấy ta cũng đã khá thành thục, một kẻ nhiều năm chưa từng quay về nhà như ta lại quyết định về thăm nhà vào mùa đông năm đó. Việc đầu tiên mình làm khi đặt chân vào chốn thành thị vốn đã có chút xa lạ này chính là tìm một khách sạn gần văn phòng làm việc của cha, tới giờ vẫn không có thói quen ở nhờ nhà riêng của hắn, bởi vì trong mắt ta đó là nhà của hắn cùng thân nhân của hắn, mà tuyệt đối không phải là nhà của ta… Đó là nơi có thê tử của hắn, là nơi có nữ nhi của hắn, là nơi để bọn họ hỉ nộ ái ố, là nơi để bọn họ vui đùa tán gẫu, là nơi để bọn họ lễ lộc tết nhất đoàn tụ trong thanh âm nói cười rôm rả văng vẳng bên tai… Văng vẳng là thế, lại chưa bao giờ xen lẫn thanh âm của ta, mà vốn cũng không nên xen lẫn. Họ chính là người một nhà, là những kẻ cùng nhau sinh trưởng. Ta không nên đi quấy rầy cuộc sống bình thản nề nếp đó, cũng không phải khiến cho con nhà người ta nhìn mình với vẻ mặt tò mò cùng lúng túng. Ta không nên vì ở chung mà bất đồng quan điểm, gây thêm phiền toái không cần thiết cho cha mình, cũng không cần phải gợi lại một ít chuyện đã qua cùng người nhà của hắn. Đối với bọn hắn mà nói, ta chính là một đoạn hồi ức vui buồn lẫn lộn, không nói thành lời…

Mấy hôm liền ta ban ngày chạy tới công ty của hắn ngây ngốc giết thời giờ, ban đêm lại trở về khách sạn luyện phim bộ TVB thẳng đến đi ngủ… Dù sao chuyến đi này cũng không coi là dài, cũng không có gì gọi là phàn nàn bất mãn. Tất cả đều do ta một thân tự nguyện, tin tưởng đây chính là phương thức hữu hiệu nhất để thả lỏng đôi bên.

Một buổi chiều ta lại vì một chuyện không đâu mà bất hòa với hắn, gây gổ ngay tại công ty của cha mình.

Ta: “Ngươi nói ta làm gì a? Bộ ta nói sai sao?!”

Cha: “Nói mày cái gì? Con mẹ nó, mày vẫn không thể nghe lọt người khác một câu sao?”

Ta: “Ngươi lại mắc cái giống gì theo ta phát tiết?”

Cha: “Mày thúi lắm! Tao phát tiết cái gì? Tao là dạy cho mày biết đối nhân xử thế như vậy là không đúng!”

Ta: “Ta đây thế nào mới là đúng?”

Cha: “Mày hiện tại tranh cãi với tao là không đúng!”

Ta: “Được, ta liền thu thập hành lý quay về Bắc Kinh, ngươi xem cấp dưới kẻ nào thích hợp cho ngươi quở mắng thì vớ lấy một người làm thế thân cho ta đi.”

Cha: “Con mẹ nó, mày cút nhanh ngay cho tao! Mày coi lại thái độ cùa mình đi! Mày cho là nói chuyện với cha mày như thế là giỏi lắm sao? Chỉ làm cho người khác khinh bỉ mày hơn thôi con à!”

Ta: “Ta không có cầu ngươi xem ta, về sau ngươi cũng đừng nhìn”

Cha: “Cút!!! Lập tức cút cho tao!” 

Toàn bộ công ty đều trố mắt nhìn chúng ta khắc khẩu, một nhóm đi an ủi cha không cần cùng đứa nhỏ sinh khí, có gì từ từ hẳn nói. Một nhóm lại lôi kéo kẻ đang vơ vét hành lý như ta, khuyên ta đừng cùng phụ thân giận dỗi, cha của mình cùng lắm chỉ là nói nói vài câu thôi mà, có gì mà không nuốt nổi xuống đâu.

Cha: “Tất cả không cần khuyên can hắn! Ngươi xem hắn ở trước mặt tập thể mọi người liền cùng cha hắn hồ nháo! Thế này là thế nào!”

(Giờ phút này cha thật kích động chỉ vào ta đang thu thập hành lý, sau khi gói ghém kĩ càng này nọ ta đứng trước cửa công ty… quay đầu nói lại với hắn)

Ta: “Ta hiện tại cổn! Ngươi ngàn vạn lần không cần lát nữa liền điện thoại tìm ta!”

(Có lẽ cha ở trước mặt công ty thật sự là không nhịn được mặt mũi, nghe thấy ta nói những lời này càng phát điên hơn nữa)

Cha: “Con mẹ nó, mày rất coi thường cha mày! Cút nhanh cho tao! Tao không nhận mày nữa! Mày cũng đừng có đợi tới lúc thiếu tiền lại ba hồi bốn lượt gọi điện thoại nhớ tới tao là cha mày nữa!”

(Ta cùng với những lời này ra khỏi cửa chính của công ty)

Ra khỏi cửa trước hết ta nhắn tin cho bằng hữu ở Bắc Kinh, xong liền tắt di động đi mua vé xe cho ngày mốt, rồi lại vác theo hành lý của mình đi tìm một nơi trọ khác, dự tính ở đó khuây khỏa hai đêm một ngày sau đó rời đi…

~

Đêm đó Đông Bắc tuyết rơi dày đặc, tựa như từng dàn lông vũ thi nhau phiêu tán ở không trung, ta một mình tản bộ dọc con phố, lơ đãng ngắm nhìn dãy kiến trúc vẫn tồn lại trong ký ức xa xưa… có thật nhiều thay đổi, thay đổi đến cả chính mình cũng không thể nhận ra, hoàn hảo vẫn có thể tìm được giáo đường Sophia… được công ty Thu Lâm…

Vốn dĩ đã muốn ghé ngang quốc lộ Trung Ương, đó từng là nơi mà ngạch nương* vẫn thường thích tản bộ nhất… nhưng ngại thời tiết giá rét rốt cuộc cũng không đi. Về đến khách sạn tắm rửa xong thì bật ngửa trên giường, lần mò di động vốn đã im ỉm từ lâu, lướt qua tin nhắn từ cha và nhiều vị đồng sự gửi đến tra hỏi tung tích của mình, ta không nhắn trả mà tắt di động lần nữa rồi lăn ra ngủ. Ta biết mình thật sự cũng không oán giận cha, chính là lười giải thích này nọ, sợ lại dẫn đến tranh chấp ẩu đả, chúng ta từ trước đến giờ cứ luôn như vậy, thường xuyên mâu thuẫn, mãi vẫn không thể siêu phàm thoát tục… vẫn như cũ kéo dài cái loại quan hệ phụ tử khuôn sáo này.

Xế chiều hôm sau ta tỉnh dậy bật điện thoại, nháy mắt vừa mở ra tin nhắn đã lũ lượt tràn vào. Số của cha hết lần này đến lần khác lại thoáng hiện, lại bị ta lần lượt cắt đứt… Ta chỉnh chế độ im lặng, nằm ườn hút thuốc chờ đợi ngày dài trôi qua, đến mai sẽ quay về Bắc Kinh. Bất tri bất giác lại ngủ quên lần nữa, trong lúc mơ màng bị tiếng đập cửa thùng thùng bừng tỉnh, mắt nhắm mắt mở lờ mờ ra mở cửa…

Ta: “Ai a?”

Cha: “Ngươi mở cửa ra ngay!”

(Ta chậm rãi mở ra cửa phòng, chuẩn bị tốt tâm lý cha sẽ tiến vào giáng cho mình hai bạt tay, thực tế lại hoàn toàn không đoán được chuyện sẽ chẳng diễn ra như mình tưởng tượng. Cha gục đầu trầm ngâm ngồi ở trên ghế, ta thụt lui ngồi ở đầu giường chờ hắn lên tiếng. Khi cha ngẩn đầu dùng ánh mắt tràn đầy tơ máu nhìn mình, trong bụng ta nháy mắt lại dấy lên một nỗi bất an…)

Cha: “Ta không thèm cãi nhau với ngươi nữa, cũng không đánh ngươi! Ngươi cũng đã lớn như vậy, không phải tiểu hài tử… Ta không thể đánh ngươi.”

Ta: “Ba? Làm sao ngươi biết ta ở chỗ này?”

Cha: “Cha ngươi hôm nay liền hỏi ngươi! Ngươi vì cái gì cả hôm qua lẫn hôm nay cũng không thèm nhận điện thoại của ta? Ngươi nghĩ cái gì hả?”

(Giọng của cha vô cùng bình tĩnh khiến ta thật ngoài dự đoán, cũng lúng túng không biết phải trả lời hắn thế nào)

Cha: “Quên đi, ta cũng chỉ muốn nói cho ngươi biết, ta nhìn thấu ngươi.”

(Ta vẫn như cũ câm nín, ta nhận thấy sự thất vọng từ hắn, tay hắn nhất định đang lạnh run.)

Cha: “Ta tìm ngươi cũng không có chuyện gì khác, chỉ nghĩ ngươi sắp đi! Muốn tìm ngươi tâm sự thuận tiện đến cho ngươi ít tiền.”

(Vừa thốt ra những lời này, cha lại cúi đầu âm thầm rơi lệ… Đây là lần thứ hai ta thấy hắn rơi lệ… Vẫn nhớ mang máng lần đầu tiên là lúc mình còn rất nhỏ, cha cùng vài người đồng hương đến thăm hỏi ở nhà ăn uống no say lại nhớ đến năm xưa… Hắn từ bé mất mẹ phải sống nhờ ở nhà ca ca tỷ tỷ, liên tưởng chính mình đang lúc trưởng thành vẫn thường đói bụng, mỗi lần ăn cơm lén nhìn tẩu tử* trên mặt nghiêm nghị trầm ngâm liền buông đũa xuống bảo đã ăn no… Nhớ lại những chuyện này đó vẫn làm cho hắn không khỏi xúc động rơi lệ.)

Cha: “Tốt lắm, đã biết ngươi ở đây, ta cũng không có chuyện gì nữa, ngươi về sau phải tự biết lo lắng cho tốt.”

(Thời điểm cha sắp xoay người rời đi, ta nhịn không được cất tiếng gọi)

Ta: “Ba, thật xin lỗi. Ta thực tình cũng không có nghĩ như vậy.”

Cha: “Tốt rồi, đừng nói nữa.”

Ta: “Kỳ thực ta thật sự rất biết ơn ngươi, ngươi cho ta nhiều lắm, ta lại không biết lấy gì mà đền đáp!”

Cha: “Báo đáp cái gì, có cha mẹ nào nỡ nhẫn tâm không nuôi nấng đứa nhỏ của mình? Âu cũng là bổn phận.”

Ta: “Thực sự, những gì ngươi làm thực sự nhiều lắm… Đôi khi ta vẫn áy náy đã gây thêm phiền toái cho ngươi.”

Cha: “Đừng nói này nọ, kỳ thật ta tuổi đã cao, ý trời khó đoán… Nói không chừng có một ngày lại gặp phải thiên tai hiểm họa gì đó, lúc đó sẽ không còn khả năng mà nâng đỡ ngươi nữa, còn phải dựa vào ngươi giúp ta thôi, bất quá ta biết ngươi nhất định sẽ không dốc lòng với ta như ta đã từng đối đãi ngươi vậy. Nhưng là vạn nhất ta có chuyện gì, ít ra bây giờ còn được cái gì ta sẽ tận lực lưu lại cho ngươi một ít, nói thế nào ngươi cũng là con ta a.”

Ta: “Ngươi không phải vẫn còn nhi nữ của ngươi thôi…”

(Cha dừng lại nhìn ta trầm ngâm…)

Cha: “Con gái của ta? Còn không phải là muội muội của ngươi sao…”

~

Mấy giờ sau khi cha rời khỏi, Vương tỷ tỷ từ công ty chạy đến gõ cửa phòng ta.

Ta: “Ngươi thế nào cũng chạy tới đây?”

Vương: “Hống hách như vậy nha! Ngươi biết điều chút đi… Ngươi có biết ba ngươi làm cách nào tìm được nơi ngươi đang ở không?

Ta: “Làm sao hắn tìm được?”

Vương: “Ba của ngươi vì tìm người đã lật tung hết tất cả khách sạn lớn nhỏ ở khu này mà hỏi thăm! Hắn hỏi ngươi có hay không đến đăng ký qua! Từng nơi từng nơi một rốt cuộc tìm được đến đây! Ngươi xem hôm nay lạnh biết bao nhiêu a! Ngươi xem tay của ta vì rét run mà tái mét hết rồi?”

Ta: “Thật sự?”

Vương: “Kỳ thật ba ngươi luôn đặc biệt để ý ngươi, trong lòng hắn vẫn luôn áy náy, mặc kệ vì cái gì, cuộc hôn nhân này vẫn làm cho đứa nhỏ bị tổn thương, nghĩ đến ngươi nhiều năm qua chịu thua thiệt, hắn luôn lo lắng sợ ngươi bị ủy khuất, ra sức cưng chìu ngươi thỏa mãn ngươi hết thảy… Ngươi còn muốn hắn phải làm cái gì nữa?”

—————————–
Tháng 5 năm 2008, hai năm đã trôi qua kể từ lần cuối ta cùng cha gặp mặt. Hắn đến Bắc Kinh hẹn ta chớp nhoáng trong một tiệm ăn, nói gần đây bận rộn ngập đầu, ăn xong liền phải lập tức vội vã rời khỏi Bắc Kinh. Suốt quãng đường đến quán, ta bất động tựa đầu vào cửa sổ, chăm chú nhìn xuyên qua cơn mưa lất phất ở bên ngoài, không hiểu vì sao hốc mắt lại ươn ướt. Có lẽ chính là vì bất chợt nghĩ đến mình và cha rất ít khi gặp gỡ, hai năm nay nhất định hắn đã già đi không ít… Ăn xong bữa cơm này hắn liền phải rời đi… Đời này rốt cuộc chúng ta sẽ còn giữ lại được thêm bao nhiêu lần hai năm duyên phận? Ta không dám xoay chuyển mặt mình, sợ người khác nhìn thấy khóe mắt ta đã bất giác hạ xuống một hàng lệ…

Nhìn thấy hắn, trừ bỏ gần đây vì vội vã mà nghỉ ngơi không đủ khiến cho hốc mắt có chút hoeng đỏ, cũng không có gì đặc biệt thay đổi. Điều này khiến ta như mở cờ trong bụng, hớn hở kéo tay cha bước vào trong quán, kiếm một góc yên tĩnh ngồi xuống rồi bắt đầu gọi món ăn.

Cha: “Dạo này ngươi sống tốt sao?”

Ta: “Rất tốt nha… Ha ha”

Cha: “Một thân một mình ở Bắc Kinh cũng không dễ dàng gì lắm đi?”

Ta: “Ai… Ta không phải lớn lên ở đây sao? Lâu nay cũng đã quen rồi.”

Cha: “Đã có bạn gái chưa?”

(Cha nói những lời này lộ ra chờ mong vô hạn trong lòng, nhìn thái độ trông vọng háo hức của hắn, ta tựa hồ khẳng định được đây chính là ước nguyện duy nhất hắn hy vọng có thể nhìn thấy trong kiếp này, cũng tựa hồ minh xác hắn thật sự hiểu rõ —- làm người có rất nhiều tâm nguyện suốt đời cũng không thể hoàn thành.)

Ta: “Vẫn còn chưa xác định, ta tính đến khi nào rõ ràng sẽ nói cho ngươi biết.”

Cha: “Vậy ngươi ít ra đã để ý đến ai đi?”

Ta: “Ha ha, cứ coi là vậy đi…”

Cha: “Có ảnh chụp không? Đưa ta xem.”

Ta: “Ta di động không có lưu, nói sao thì nói cũng chưa đâu vào đâu cả nha… Thật sự, ngươi coi như hiện giờ ta vẫn chưa có đi.”

(Cha cũng không còn thích thuyết giáo như ngày xưa nữa, thái độ có vẻ hòa hoãn rất nhiều, hòa hoãn như vậy lại kèm theo cả tôn trọng, tôn trọng như vậy lại làm cho ta áy náy, mà điểm áy náy này có lẽ ta sẽ mang theo suốt đời…)

Ta: “Ba ba, chúng ta chụp ảnh chung đi?”

(Ta cầm lấy di động)

Cha: “Thôi, tạm thời cứ vậy đi. Không chụp, không chụp, ta thời gian còn không kịp nữa là.”

Ta: “Nga, vậy ngươi để ta trả tiền đi, đãi ngươi.”

Cha: “Đưa ta, để ta trả cho ngươi.”

(Cha vẫn cứ móc ví lấy ra một ít tiền nhét vào tay ta)

Cha: “Ngươi mau cầm cho ta! Ngươi tiền chính mình xài còn không đủ, bày đặt khách khí với ta làm gì?”

Ta: “Ba, ngươi đừng đưa ta! Thật đó! Này không bao nhiêu tiền, ngươi mà đưa ta ta nhăn mặt cho coi.”

(Đây là lần đầu tiên trong đời ta vì hắn đi trả tiền, nghịch tử như ta những năm gần đây tiêu không biết bao nhiêu là gia sản của hắn… Cũng dùng tiền mồ hôi nước mắt của hắn vì không ít người mà chi tiêu vô số lần, vung tay cũng có chút hào phóng. Đã thế lại còn chưa bao giờ tặng hắn thứ gì cho đàng hoàng tử tế, thật tình cũng có thể đếm được vài món trên đầu ngón tay, nhưng mỗi lúc nhận được hắn lại đem tiền cho ta gấp đôi, mà ta cũng không chút ngại ngùng lập tức cầm lấy. Hôm nay ta tài cán đãi hắn bữa cơm, ta nghĩ việc chỉ cỏn con là thế đến lúc về nhà hắn vẫn sẽ thật phấn khởi đi khoe với người khác, thật nhiều… thật nhiều lần…)

~

Sắc trời ngày ấy thật âm u, mưa tạnh* cha cũng rời khỏi, ta dõi mắt nhìn bóng cha biến mất trong tầm mắt, cũng xoay người bước đi. Trên đường ngược hướng để về nhà, ta ngẩn người nhìn trời xanh ngoài cửa sổ, trong mắt lại hiện ra những hình ảnh chập chờn phảng phất như cơn mơ.

Người cha trẻ đang thích thú ngắm nhìn con mình lang thôn hổ yết xử lý đống đồ ăn ở trên bàn, hai tay ôm vai cười cười như một đứa trẻ to đầu, hắn vừa cười vừa đùa giỡn cùng nhóm thúc thúc ở kế bên:

“Ngươi xem con ta! Sức ăn hơn người! Bộ dạng rất cao a! Lớn lên khẳng định ít nhất cũng phải thước tám mấy nha!

Ha ha, thằng nhỏ này tương lai đối tượng cũng phải tìm cái lớn lớn một chút! Bằng không cũng không xứng! Đúng không? Ha hả…”
Sinh mệnh chính là điểm đáng giá nhất của đời người! Có lẽ chúng ta nguyện ý vì người thân dùng sinh mệnh để đánh đổi! Nhưng chúng ta hiểu rõ cái bọn họ thật sự mong mỏi tuyệt đối không phải tánh mạng của mình, mà chỉ cần chúng ta có thể sống được sống tốt… Dù rằng cuộc sống của chúng ta sẽ làm cho bọn hắn cả đời lưu lại thương tổn cùng tiếc nuối.

“Ba, thực xin lỗi”

(THE END)
575935_520582881334766_1103485933_n

Nhân một ngày nghĩ nhiều về Cha!“Về tình thân:

Bởi tuổi tác gia tăng và cũng bởi nội tâm đã trở nên trầm lắng mà hai năm nay tôi càng ý thức được một người sống trên đời không thể chỉ vì riêng mình. Sinh mạng của bạn do bạn toàn quyền chi phối nhưng nó còn thuộc về rất nhiều người. Cái gọi là “cái tôi” chỉ mang tính tương đối, mãi mãi không thể có sự tuyệt đối.

Tôi bắt đầu quan tâm đến những tác phẩm văn nghệ có chủ đề về tình thân và bắt đầu thấy cảm động. Tôi bắt đầu nhớ cha mẹ, tôi đã hiểu ra rất nhiều điều ở họ mà có thể trước đây tôi không hiểu. Tôi bắt đầu… tôi đã bắt đầu thấy thương cha.

Tôi biết cha mong đợi ở tôi rất nhiều, mà điều ông mong đợi nhất chính là con trai ông có thể hạnh phúc, thứ hạnh phúc như ông vẫn hằng tưởng tượng. Ông hy vọng tôi có thể tìm một người bạn gái, sau khi kết hôn sẽ có một gia đình đầm ấm… sau đó nữa còn có thể có một đứa con đáng yêu. Ông vẫn chưa một lần thôi mong mỏi những điều như thế…

Vào những lúc ông nói với tôi những điều ấy ở đầu dây bên kia của điện thoại, tôi nhận ra mình đã không còn cảm giác sốt ruột cáu kỉnh như hồi thiếu niên. Tôi bắt đầu nghiêm túc chú ý lĩnh hội những lời cha nói, trong lòng hết lần này đến lần khác nhủ thầm với ông: “Cha, con xin lỗi, con xin lỗi.”

Có một ngày tôi chạy đến nhà một người bạn và nói với cậu ấy: “Tớ không hề mâu thuẫn. Mâu thuẫn nghĩa là phải có hai sự lựa chọn, mà tớ đâu được phép lựa chọn. Bởi vì không thể lựa chọn nên tớ càng hổ thẹn dằn vặt… Tớ thấy mình có lỗi với cha, sau này ông sẽ vì tớ mà chết không nhắm mắt. Ai cũng nói con người nên sống đúng với chính mình, theo đuổi cái tôi của mình. Không sai! Nhưng còn cái tôi của cha tớ thì sao? Ông đã hy sinh vì tớ nhiều như thế, nhiều như thế… Những nguyện vọng cả đời ông và cái tôi của ông, ai sẽ là người gánh vác?

Tớ sống đúng với bản thân cũng chính là tự tay đập tan mộng ước của cha, ông trời có công bằng với cha tớ không? Tâm huyết trong bao năm như vậy chỉ đổi lại được một kết quả như thế, cõi lòng ông có thể thanh thản đón nhận sao? Tớ biết đến chết ông cũng không nhắm được mắt, tớ thương ông quá, tớ chính là kẻ nghịch tử bất hiếu.”

Thỉnh thoảng tôi vẫn thường nghĩ: cha tôi hy vọng tôi làm gì nhất?

Ông hy vọng tôi được hạnh phúc đúng không?

Nhưng cái gì mới là hạnh phúc?

Lý giải về hạnh phúc của tôi và cha hoàn toàn trái ngược nhau…

Nghe theo ông cả đời tôi sẽ không hạnh phúc, còn không tuân lời ông tôi sẽ dằn vặt suốt đời.

Tôi hiểu tâm tư của cha, nhưng tôi không thể chung sống với một người tôi không yêu, càng không thể cho phép bản thân làm chuyện hại người hại mình như vậy. Bởi kết hôn không phải là trò đùa, cuộc hôn nhân dị dạng không tình yêu chắc chắn chỉ hằn lên cuộc đời hai người một vết sẹo khó lành, cũng sẽ cầm chắc phải chia tay trong oán hận.

Tôi ước mong cha hiểu được tôi, nhưng giờ ông đã năm mấy tuổi rồi. Ông có cuộc đời của ông, tư tưởng của ông, nguyên tắc của ông. Bắt ông phải vứt bỏ những tín điều mà ông đã kiên trì theo đuổi cả đời để tiếp nhận một chuyện vượt ngoài phạm vi đạo đức trong ông, đối với cha đó chính là sự giày vò tàn nhẫn nhất.

Trong trò chơi Thiên hà, hết thảy đều bắt đầu từ số 0. Thế gian vạn vật, bạn nhiều thứ gì thì người khác sẽ thiếu thứ ấy. Bạn được cộng một lần thì ở người khác sẽ xuất hiện số âm. Không có cuộc đời thập toàn thập mỹ, chỉ duy có người cân bằng được nội tâm mới có thể tìm thấy sự vui vẻ.”

(Trích 《关于…关于》| 21/10/2010)

 

———–

“Cha tôi ấy hả, là người rất khôi hài. Từ 4 năm trước đã lên baidu search về tôi, lặng lẽ xem đủ mọi topic công chúng vạch trần công kích tôi, tựa như kìm nén đến đầu tháng này mới mắng chửi tôi, tính tình ông nóng nảy như vậy mà có thể nhẫn nhịn suốt mấy năm nay giả như không biết. Sau 1 tuần không thèm để ý tôi, hôm nay ông lại gọi điện cho tôi, không hề nhắc đến những việc tai tiếng kia của tôi còn tiếp tục vờ như không có chuyện gì, rồi dỗ tôi [Không phải con thích xe XX sao? Hai năm nay cha không kiếm tiền, năm nay nếu việc làm ăn của cha thuận lợi cha đổi xe cho con] Kiếp trước ông đã tạo nên nghiệp chướng gì mà kiếp này…”

~23/01/13~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s